NUỐI XƯA Ngày xưa tóc vón đuôi gà Ây mà yêu ví như là tóc tiên Mê man ánh mắt dịu hiền Em đằm thắm thế đảo điên bao người

NUỐI XƯA Ngày xưa tóc vón đuôi gà Ây mà yêu ví như là tóc tiên Mê man ánh mắt dịu hiền Em đằm thắm thế đảo điên bao người! Mà em tôi rất hay cười Không sao ngủ được tôi vời vợi mơ Dám đâu mong được em chờ Nói ra chỉ sợ… mây hờ hững bay Để buồn trôi dạt trời mây Bây giờ vẫn tiếc…hây hây má đào Giờ em tôi ở nơi nao? Đau cho ánh mắt thuở nào hư không! Đắng lòng ký ức qua sông Mỗi câu thơ viết tặng không đến người Câu yêu dở khóc, dở cười Thơ tan theo gió mong người…chợt trông! ÁI NHÂN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *